Trong hồ sơ khoa học công khai, có một loại nhãn không bao giờ gỡ được: thông báo rút bài. Bài vẫn còn đó, vẫn tải về được, nhưng kèm một trang bìa nói rõ nó đã bị rút và vì sao. Đây là cơ chế tự làm sạch của khoa học, và cũng là thứ khiến nhiều người sợ hãi tới mức im lặng khi phát hiện sai sót của chính mình.
Ba mức xử lý khác nhau
- Đính chính — dùng khi có lỗi nhưng lỗi đó không làm thay đổi kết luận. Ví dụ sai một con số trong bảng, sai tên đơn vị công tác, nhầm nhãn hình. Bài vẫn có giá trị, chỉ kèm thêm ghi chú sửa.
- Biểu thị quan ngại — dùng khi có nghi vấn nghiêm trọng nhưng chưa có kết luận cuối cùng, thường là trong lúc chờ cơ quan chủ quản điều tra. Đây là tín hiệu cảnh báo người đọc thận trọng.
- Rút bài — dùng khi kết luận của bài không còn đáng tin cậy, bất kể nguyên nhân là gì.
Vì sao một bài bị rút
Nguyên nhân rơi vào hai nhóm rất khác nhau về bản chất:
Nhóm do sai sót trung thực: phát hiện lỗi trong phân tích làm thay đổi kết luận; nhầm lẫn mẫu vật hoặc bộ dữ liệu; lỗi phần mềm ảnh hưởng tới kết quả; không lặp lại được kết quả dù đã cố. Trong những trường hợp này, việc tác giả chủ động đề nghị rút bài được cộng đồng đánh giá là hành xử có trách nhiệm.
Nhóm do vi phạm: bịa hoặc sửa dữ liệu; đạo văn; công bố trùng lặp; vi phạm đạo đức nghiên cứu như thiếu phê duyệt hội đồng; danh sách tác giả không trung thực; thao túng quy trình bình duyệt.
Vì hai nhóm này rất khác nhau, thông báo rút bài đàng hoàng luôn phải nêu rõ lý do và nói rõ tác giả nào đồng ý, tác giả nào không.
Quy trình thường diễn ra thế nào
Sự việc thường bắt đầu từ một phản ánh — có thể từ độc giả, từ người phản biện của một bài khác, hoặc từ chính đồng tác giả. Ban biên tập liên hệ tác giả liên hệ để yêu cầu giải trình, thường kèm yêu cầu cung cấp dữ liệu gốc. Nếu vấn đề vượt quá thẩm quyền của tạp chí, hồ sơ được chuyển cho cơ quan chủ quản của tác giả điều tra. Trong lúc chờ, tạp chí có thể đăng biểu thị quan ngại. Kết thúc điều tra, tạp chí quyết định đính chính, giữ nguyên hay rút bài.
Quá trình này có thể kéo dài nhiều tháng tới vài năm. Điểm quan trọng với tác giả: hợp tác và cung cấp dữ liệu gốc là điều có lợi nhất. Việc không giữ được dữ liệu gốc tự nó đã là một vấn đề, vì phần lớn quy định yêu cầu lưu trữ dữ liệu trong nhiều năm sau khi công bố.
Nếu bạn tự phát hiện sai sót
Đây là tình huống nhiều người chọn im lặng, và đó gần như luôn là lựa chọn tệ nhất. Trình tự nên làm:
- Kiểm tra lại thật kỹ để chắc chắn đúng là có lỗi và xác định phạm vi ảnh hưởng.
- Thông báo cho toàn bộ đồng tác giả trước khi liên hệ tạp chí.
- Viết thư cho ban biên tập, mô tả lỗi một cách rõ ràng, nêu ảnh hưởng tới kết luận và đề xuất hướng xử lý.
- Nếu kết luận không đổi, thường sẽ là đính chính; nếu kết luận đổi, hãy chủ động đề nghị rút bài.
Cộng đồng khoa học phân biệt rất rõ giữa người chủ động sửa sai và người bị phát hiện. Uy tín mất đi vì che giấu lớn hơn nhiều so với vì một sai sót được xử lý minh bạch.
Ý nghĩa với người đọc và người trích dẫn
Nếu bạn định trích dẫn một công trình, nên kiểm tra xem nó có bị rút hay có thông báo quan ngại không — nhất là với những bài cũ trong lĩnh vực có nhiều tranh cãi. Trích dẫn một bài đã bị rút mà không biết là lỗi có thể tránh được, và nó làm giảm độ tin cậy của chính bài bạn.
Khi cần rà soát danh mục tài liệu tham khảo trước khi nộp, Công Bố Khoa Học có thể kiểm tra tình trạng các công trình bạn trích dẫn.
Câu hỏi thường gặp
Bài bị rút có gỡ hẳn khỏi mạng không?
Không. Thông lệ quốc tế là giữ lại bản ghi kèm nhãn thông báo rút bài và nêu rõ lý do, nhằm bảo toàn tính minh bạch của hồ sơ khoa học.
Rút bài có phải lúc nào cũng vì gian lận không?
Không. Nhiều trường hợp bắt nguồn từ sai sót trung thực như lỗi phân tích hay nhầm bộ dữ liệu. Khi tác giả chủ động đề nghị rút, đó được xem là hành xử có trách nhiệm.
Đính chính khác rút bài thế nào?
Đính chính dùng khi lỗi không làm thay đổi kết luận của bài. Rút bài dùng khi kết luận không còn đáng tin cậy, bất kể nguyên nhân.
Tự phát hiện sai sót sau khi đăng thì nên làm gì?
Kiểm tra kỹ, thông báo cho toàn bộ đồng tác giả, rồi chủ động viết thư cho ban biên tập nêu rõ lỗi và đề xuất hướng xử lý. Chủ động luôn được nhìn nhận khác hẳn so với bị phát hiện.
Có cần kiểm tra tài liệu mình trích dẫn đã bị rút chưa không?
Nên, đặc biệt với các công trình cũ trong lĩnh vực nhiều tranh cãi. Trích dẫn một bài đã bị rút làm giảm độ tin cậy của chính bài bạn.